Sự bùng phát của virus corona – Định nghĩa về Sự Kiện Bất Khả Kháng theo Pháp Luật Việt Nam

Trong vài tháng qua, sự bùng phát do virus corona (Covid 19) đã ảnh hưởng tiêu cực đến sức khỏe và mạng sống của hàng triệu người dân Việt Nam và hàng tỉ người trên toàn cầu. Dịch bệnh cũng gây ra tổn thất cho hoạt động thương mại của hàng trăm doanh nghiệp tại Việt Nam. Trước diễn biến này, các bên tham gia hợp đồng thương mại sẽ không tránh được việc phải cân nhắc đến việc họ có được miễn trừ nghĩa vụ dựa trên cơ sở bất khả kháng nếu họ không thể thực hiện hợp đồng vì sự bùng phát của virus corona.

Trong các bài đăng về vấn đề này, chúng tôi sẽ phân tích các quy định về bất khả kháng theo pháp luật Việt Nam và mối liên hệ với sự bùng phát virus corona. Bài viết đầu tiên sẽ nêu rõ khái niệm của sự kiện bất khả kháng theo quy định của pháp luật Việt Nam và liệu sự bùng phát do virus corona gây ra có được coi là sự kiện bất khả kháng hay không. Bài viết được thực hiện bởi Nguyễn Quang Vũ và Trần Thủy Tiên.

Tóm tắt nội dung

  • Về sơ bộ, theo quy định pháp luật Việt Nam, định nghĩa sự kiện bất khả kháng sẽ bao gồm ba yếu tố của một sự kiện bất khả kháng đó là khác quan, không thể lường trước được và không thể khắc phục. Tuy nhiên, việc sự bùng phát của virus corona có đáp ứng đủ cả ba yếu tố để cấu thành nên sự kiện bất khả kháng theo Bộ Luật Dân Sự 2015 là không rõ ràng.

  • Trong tiếng Việt, “khách quan” có nghĩa là (1) cái gì tồn tại ngoài ý thức con người, hoặc (2) cái gì căn cứ vào sự thực bên ngoài. Theo đó, sự kiện xảy ra do cố ý vẫn có thể được coi là một sự kiện xảy ra một cách khách quan.

  • Một sự kiện bất khả kháng để được coi là không thể lường trước được bởi người bị ảnh hưởng bởi chính sự kiện đó (không phải là “người hợp lý” (reasonable person) hoặc “bất kì người nào”). Một sự kiện bất khả kháng có thể không lường trước được trong khi thực hiện hợp đồng chứ không chỉ là tại thời điểm hợp đồng có hiệu lực. Tuy nhiên tất cả các sự kiện liên quan đến sự kiện bất khả kháng không nhất thiết đều phải có yếu tố không lường trước được. Theo đó, các bên của hợp đồng đã được giao kết sau sự kiện bất khả kháng vẫn có thể áp dụng quy định liên quan đến sự kiện bất khả kháng tùy theo các trường hợp cụ thể.

  • Sự tiếp xúc và giao tiếp của con người cũng là một nguyên nhân gây ra sự bùng phát của dịch bệnh do virus corona. Vì vậy, nếu một doanh nghiệp không tuân theo các biện phát phòng chống dịch bệnh (ví dụ như cách li xã hội, và làm việc từ xa) thì doanh nghiệp đó sẽ được coi là đã không áp dụng tất cả các biện pháp cần thiết và khả năng cho phép để khắc phục thiệt hại gây ra bởi sự kiện bất khả kháng.

  • Bộ luật Dân Sự 2015 không đưa ra một danh sách nêu rõ các trường hợp sẽ được coi là sự kiện bất khả kháng. Tuy nhiên, mốt số ví dụ về sự kiện bất khả kháng đã được quy định tại nhiều văn bản pháp luật khác nhau. Và chỉ có một vài quy định cho phép coi dịch bệnh và cách li do kiểm dịch là sự kiện bất khả kháng.

Vui lòng tải về bản đầy đủ tại Đây