HẠN CHẾ MỚI VỀ KHOẢN VAY NƯỚC NGOÀI VÀ BẢO LÃNH BỞI CHÍNH PHỦ VIỆT NAM

Theo Quyết định 544/2017, Thủ Tướng Chính Phủ đã chấp thuận chương trình quản lý nợ giai đoạn 2016 – 2018. Thủ Tướng Chính Phủ thực hiện thẩm quyền của mình theo Luật Quản Lý Nợ Công 2009. Quyết định 544/2017 quy định các hạn chế khác nhau về năng lực của các công ty Việt Nam để có thể vay nước ngoài trong giai đoạn này

TỶ LỆ BIỂU QUYẾT TẠI CUỘC HỌP ĐẠI HỘI ĐỒNG CỔ ĐÔNG TRONG CTCP NIÊM YẾT TẠI VIỆT NAM

Tỷ lệ biểu quyết 51% đối với các vấn đề thông thường trong cuộc họp đại hội đồng cổ đông của công ty cổ phần (CTCP) theo Luật Doanh Nghiệp 2014 là một thay đổi lớn so với quy định của Luật Doanh Nghiệp 2005 khi quy định mức biểu quyết là 65%. Tuy nhiên, nếu một CTCP được thành lập theo Luật Doanh Nghiệp 2005 và tuân theo nguyên tắc biểu quyết của luật này, thì CTCP đó sẽ cần phải sửa đổi điều lệ của của mình để được áp dụng tỷ lệ biểu quyết thấp hơn theo Luật Doanh Nghiệp 2014. Và việc sửa đổi đó vẫn cần tuân thủ tỷ lệ biểu quyết 75% đối với các vấn đề quan trong như quy định tại Luật Doanh Nghiệp 2005.

CẦM CỐ HOẶC THẾ CHẤP TÀI SẢN HÌNH THÀNH TRONG TƯƠNG LAI

Bộ Luật Dân Sự 2015 đã công nhận tài sản hình thành trong tương lai có thể được sử dụng làm tài sản bảo đảm. Theo đó, tài sản hình thành trong tương lai là tài sản không tồn tại ở thời điểm xác lập giao dịch bảo đảm hay tồn tại ở thời điểm xác lập giao dịch bảo đảm nhưng không thuộc quyền sở hữu của bên cầm cố hoặc bên thế chấp. Tuy nhiên, không rõ liệu việc cầm cố hoặc thế chấp tài sản hình thành trong tương lai (tài sản không thuộc quyền sở hữu của bên cầm cố hoặc thế chấp tại thời điểm xác lập giao dịch bảo đảm) có thỏa mãn yêu cầu tài sản bảo đảm phải thuộc quyền sở hữu của bên cầm cố, thế chấp theo quy định của Bộ Luật Dân Sự 2015 hay không.

QUY ĐỊNH KHÔNG RÕ RÀNG VỀ THỜI HIỆU CỦA BỘ LUẬT DÂN SỰ 2015

Theo Bộ Luật Dân Sự 2015, thời hiệu khởi kiện đối với tranh chấp dân sự được kéo dài hơn so với quy định của Bộ Luật Dân Sự 2005. Ví dụ:

·         Theo Bộ Luật Dân Sự 2015, hiện nay, thời hiệu khởi kiện vi phạm hợp đồng hoặc bồi thường thiệt hại ngoài hợp đồng là ba năm kể từ ngày người có quyền yêu cầu biết hoặc phải biết quyền và lợi ích hợp pháp của mình bị xâm phạm. Khoảng thời gian này được kéo dài hơn thay vì hai năm theo quy định của Bộ Luật Dân Sự 2005. Bên cạnh đó, thời hiệu hai năm theo quy định của Bộ Luật Dân Sự 2005 có thể bắt đầu từ một ngày sớm hơn rất nhiều (ví dụ: ngày mà quyền và lợi ích hợp pháp của người có quyền yêu cầu bị xâm phạm).

·         Theo Bộ Luật Dân Sự 2015, thời hiệu khởi kiện chia di sản thừa kế là bất động sản kéo dài tới 30 năm thay vì 20 năm theo quy định của Bộ Luật Dân Sự 2005.

Điều khoản chuyển tiếp của Bộ Luật Dân Sự 2015 quy định rằng, đối với các giao dịch dân sự được xác lập trước ngày 1 tháng 1 năm 2017 (ngày Bộ Luật Dân Sự 2015 có hiệu lực), thì quy định về thời hiệu của Bộ Luật Dân Sự 2015 sẽ được áp dụng. Cách tiếp cận này gây ra nhầm lẫn về việc các yêu cầu khởi kiện đã hết thời hiệu theo quy định của Bộ Luật Dân Sự 2005 nay có thể được khởi kiện lại nếu các yêu cầu đó vẫn còn thời hiệu theo quy định của Bộ Luật Dân Sự 2015 (Xem thêm ví dụ tại đây). Theo quan điểm của chúng tôi, cách tiếp cận trên không hợp lý và không nên được áp dụng bởi vì:

·         Việc áp dụng hiệu lực hồi tố với một thời hiệu dài hơn đối với các yêu cầu khởi kiện phát sinh từ trước ngày Bộ Luật Dân Sự 2015 có hiệu lực sẽ ảnh hưởng tới quyền lợi của những người đã được bảo vệ theo quy định về thời hiệu của Bộ Luật Dân Sự 2005. Theo Luật Ban Hành Văn Bản Quy Phạm Pháp Luật, một luật sẽ không được áp dụng hiệu lực hồi tố nếu luật đó gia tăng trách nhiệm cho các chủ thể liên quan; và

·         Việc cho phép khởi kiện lại đối với các yêu cầu khởi kiện đã hết thời hiệu theo quy định cũ có thể gây ảnh hưởng tới hiệu lực của các giao dịch dân sự và thương mại đang được thực hiện bởi vì các giao dịch này đều được giao kết trên giả định rằng các bên liên quan, tài sản hoặc bất động sản không thể bị khiếu nại hay khởi kiện.