Tham chiếu bằng đường link trong hợp đồng tại Việt Nam

Việc tham chiếu đến một tài liệu trong một hợp đồng bằng cách dẫn một liên kết internet đến chính tài liệu đó (ví dụ, chính sách bảo mật hoặc các điều khoản tiêu chuẩn của trang web) tương đối phổ biến. Việc áp dụng cách thức này có hiệu lực theo pháp luật Việt Nam. Điều này là do:

· Theo Bộ Luật Dân Sự 2015, một hợp đồng có thể có phụ lục kèm theo để quy định chi tiết một số điều khoản và điều kiện của hợp đồng. Luật không có quy định rõ ràng về hình thức của phụ lục hợp đồng và việc tham chiếu đến liên kết internet trong hợp đồng chính có thể được diễn giải theo nghĩa rộng và bao quát của từ “kèm theo”.

Bộ Luật Lao Động mới 2019 của Việt Nam

Ngày 20 tháng 11 năm 2019, Quốc hội Việt Nam đã thông qua Bộ luật Lao động mới (Bộ Luật Lao Động 2019) để thay thế Bộ Luật Lao Động 2012. Bộ Luật Lao Động 2019 sẽ có hiệu lực từ ngày 1 tháng 1 năm 2021. Bảng dưới đây (tải về tại Đây) là những điểm đáng chú ý của Bộ Luật Lao Động 2019 so với Bộ Luật Lao Động 2012. Bài viết được thực hiện bởi Nguyễn Hoàng Dương và biên tập bởi Nguyễn Quang Vũ

Quy tắc xuất xứ đối với hàng hóa sản xuất tại thị trường Việt Nam

Trong những năm gần đây đã có rất nhiều trường hợp các nhà sản xuất hàng hóa sử dụng những thành phần nhập khẩu tại Việt Nam bị coi là đã vi phạm quy tắc xuất xứ khi sử dụng cụm từ “Made in Vietnam” (ví dụ Asanzo, KhaiSilk và Seven.am). Do đó, việc hiểu về các quy tắc xuất xứ áp dụng cho hàng hóa bán tại thị trường Việt Nam là cần thiết. Trong bài này, chúng tôi sẽ thảo luận về các quy tắc xuất xứ theo pháp luật nội địa Việt Nam và các quy tắc xuất xứ theo Hiệp định thương mại hàng hóa ASEAN (ATIGA).

Quy tắc xuất xứ áp dụng đối với hàng hóa xuất nhập khẩu giữa các nước ASEAN (bao gồm cả Việt Nam) (Hàng Hóa ASEAN) được quy định tại ATIGA. Trong khi đó, theo luật pháp Việt Nam, không có khung pháp lý để xác định nguồn gốc của hàng hóa được sản xuất và bán trong lãnh thổ Việt Nam (Hàng Nội Địa Việt Nam). Cụ thể, không rõ Hàng Nội Địa Việt Nam phải thỏa mãn những điều kiện hay tiêu chuẩn nào để có thể được dán nhãn “sản phẩm của Việt Nam”, “Made in Vietnam” hoặc tương tự.

Nghị Định 10/2020 và nền tảng đặt xe tại Việt Nam

Vào ngày 17 tháng 1 năm 2020, Chính Phủ đã ban hành một Nghị Định mới (Nghị Định 10/2020) để thay thế Nghị Định 86 ngày 10 tháng 9 năm 2014 (Nghị Định 86/2014) quy định về dịch vụ vận tải bằng xe ô tô. Nghị Định mới này đưa ra các quy định cập nhật để điều chỉnh các nền tảng đặt xe tại Việt Nam (hoặc ít nhất là phần của các nền tảng đó liên quan đến vận tải ô tô) đang ngày càng gia tăng về số lượng.

Trước đó, Công ty TNHH Grab (Grab VN) được Bộ Giao Thông Vận Tải cho phép hoạt động như một trung gian kết nối các đơn vị cung cấp dịch vụ vận tải ô tô và hành khách để cung cấp nền tảng đặt xe (cụ thể là GrabCar). Với Nghị Định 10/2020 mới, nếu Grab VN (và các chủ thể khác có hoạt động kinh doanh tương tự) trực tiếp điều hành phương tiện hoặc tài xế, hoặc quyết định giá vé vận chuyển, họ có thể sẽ được coi là kinh doanh vận tải bằng xe ô tô vì “kinh doanh vận tải bằng xe ô tô” được định nghĩa là việc thực hiện ít nhất một trong các công đoạn chính của hoạt động vận tải (trực tiếp điều hành phương tiện, lái xe hoặc giá cước vận tải) để vận chuyển hành khách, hàng hóa trên đường bộ nhằm mục đích sinh lợi.

Theo Nghị Định 10/2020, tùy thuộc vào việc triển khai cụ thể của từng nền tảng, các doanh nghiệp cung cấp nền tảng đặt xe ô tô (như Grab, Uber, Be) có thể được coi là một doanh nghiệp “kinh doanh vận tải hành khách bằng xe taxi” hoặc “kinh doanh vận tải hành khách theo hợp đồng không theo tuyến cố định” hoặc “cung cấp phần mềm ứng dụng hỗ trợ kết nối vận tải”. Điều này là do: